Long hai mắt trợn lên dữ tợn, toàn thân hắn bốc lên ma diểm hừng hực lạnh thấu xương, Ma Đao vô thanh vô tức xuất hiện trên tay hắn, lưỡi đao sắc bén đến rợn người.
“Không thể!”
Hàn Sơn không muốn chiến và lão cũng không có gan chiến, thắng hay bại còn chưa tính đến nhưng nếu Bắc Kinh một lần nữa xảy ra chuyện thì lão là người đầu tiên phải chịu trách nhiệm và dĩ nhiên là lão kiêng không nổi cái tội danh đó, không giống như Ma Tôn một tên không lo đầu lo đuôi này mà lão là người có gia tộc sau lưng, mỗi chuyện lão gây ra rất có thể khiến Hàn gia lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
“Phốc… phốc…”
Lúc này đây, lại hai hình bóng xuất hiện sau lưng Long và rất nhanh sau đó là hơn chục thân ảnh hiện ra, Nguyên Thủy cùng Chấn Thiên tôn giả nghe có chuyện vội vàng dẫn đám Thần Vệ đến nhưng thật không ngờ là người mình đánh nhau, nhìn thấy Hàn Sơn lão già thế mà hiện thân khiến cả hai chấn kinh không ít, Nguyên Thủy là tiến gần đến chỗ Long nói nhỏ:
“Đại nhân! Bất Động tôn giả lão già này xếp hàng thứ năm trong chúng ta toàn bộ tôn giả, thực lực sâu không lường trước được, nghe nói vợ lão họ Độc Cô, đại nhân là cân nhắc một chút.”
Long sát khí lượn lờ nghe từng câu từng chữ của Nguyên Thủy tôn giả… lại là Độc Cô gia… coi bộ những năm gần đây Độc Cô bên kia đã thâm nhập khá sâu vào nội tình của Thập Lục Tháp.
“Đi!”
Không thể đánh vậy dứt khoát rời đi, Long phất tay áo dẫn đầu bọn thuộc hạ rời đi và không quên để lại một cái liếc nhìn cho Khai Lượng khiến hắn sợ đến rụt cổ lui về sau lưng Bất Động tôn giả.
Đi một cách tiêu sái, Long rốt cuộc cũng đến chỗ Lâm Chí Linh khiến nàng lúc này vừa phục hồi tái xanh mặt đứng qua một bên không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hung tàn kia nữa, vậy nhưng hắn tên ác ma này sẽ buông tha nàng sao?
“Bộp…”
Thân hình Long đột ngột thuấn di đến sát Lâm Chí Linh làm nữ tôn giả lạnh tóc gáy, ma thủ của hắn chụp đến vai nàng khiến nàng run lên, ở đằng xa Bất Động tôn giả đôi mắt già nhíu lại, hắn lại giờ trò quỷ gì?
“Bộp… Bộp… Bộp…”
Giữa lúc đám người lo sợ sẽ xảy ra chuyện thì Long chỉ cười cợt vỗ vài cái nhẹ vào bả vai Lâm Chí Linh như một trưởng bối vồ về an ủi đám hậu bối, những cái vỗ rất chi là thấm nhuần tình cảm dạt dào thật khiến người ta cảm động.
“Truy Tiên tôn giả phải không? Chúng ta lần đầu gặp mặt lại xung đột đáng tiếc thật khiến bản tọa một con người yêu cái đẹp thật là đau lòng, kỳ thật vừa gặp mặt nàng ta đã… yêu… chính là yêu… ta nghĩ rằng đó là tình yêu sét đánh trong truyền thuyết, ta và nàng cá nước gặp nhau chắc chắn là duyên phận, vậy nàng có bằng lòng làm nữ nhân của Ngụy mỗ hay không?”
Long đôi mắt chớp chớp nói những lời sặc mùi ngôn tình khiến người ta buồn nôn vậy nhưng khuôn mặt hắn lại đầy chân tình chân thật không một chút xấu hổ khiến Lâm Chí Linh sửng sốt, Khai Lượng tôn giả thì đã sớm há hồm mồm không thể tin vào tai mình vừa nghe thấy cái gì.
“Đã sớm nghe danh Ma Tôn da mặt dày còn hơn cả tường đồng vách sắt, bây giờ mới được chứng kiến quả nhiên danh bất hư truyền bội phục… bội phục…”
Hàn Sơn lớn giọng làm Lâm Chí Linh tỉnh lại trong giây phút chấn kinh, nàng không phải bị “tấm chân tình” kia của Long đả động mà là vì lần đầu tiên trực tiếp nghe được những lời buồn nôn như vừa rồi, đã thế còn là từ Ma Tôn nổi danh máu lạnh vô tình nổi danh giang hồ.
Tỉnh lại từ lời cảnh tỉnh của Hàn Sơn, Lâm Chí Linh hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn mỹ trước mặt mình đầy giận dữ, hắn là đùa giỡn nàng ngay trước mặt bao nhiêu người thử hỏi làm sao nàng một tôn giả đường đường chính chính có thể chịu được, đành rằng thực lực nàng không bằng người ta nhưng cũng thể vì thế có thể tùy ý vũ nhục nàng được.
“Cười nhạt trước cử động của Hàn Sơn cùng nữ nhân, Long tùy ý thả tay ra khỏi vai nữ tôn giả rồi dẫn đầu đám người trở lại đoàn xe, có điều Hàn Sơn đám người cũng không nhìn thấy một nụ cười cổ quái trên miệng của Long khi hắn quay người đi từ chỗ Lâm Chí Linh.
Đang khao khát thực lực, Long dĩ nhiên sẽ không buông tha một nữ nhân cường đại như Lâm Chí Linh, dù nàng có dính dáng đến Độc Cô gia thì như thế nào, nếu không thể dùng vũ lực hắn sẽ có cách khác chinh phục nữ nhân này… những cú vỗ về chan chứa tình cảm của Long không hề đơn giản như thế mà còn mang theo không ít ma khí xâm nhập vào thể nội của nữ tôn giả, còn về phần vì sao một Cường Giả cửu cấp như nàng không thể phát giác được ư?
Chính là vì Long quyết định đầu tư, hắn là nhịn đau đưa một đầu Đại Ma Hồn đến người Lâm Chí Linh, nó không cắn nuốt chân khí của nàng mà từ từ điều khiển ma khí xâm nhập hòa mình vào chân khí của nàng để theo đó mang theo khí tức của nàng khiến nàng không thể phát giác, chỉ cần có thể tiến đến não hải của nữ nhân này thì Long có đầy đủ tự tin Dâm ý sẽ khiến nàng không thể chịu đựng nỗi mà nghĩ đến hắn.
Nghênh ngang bước ra, nghênh ngang động thủ và nghênh ngang rời đi, Long cùng đám thuộc hạ biến mất trong tầm mắt ba tên tôn giả Thập Lục Tháp để đống lộn xộn chỗ này dĩ nhiên là đến phiên chúng dọn dẹp rồi.
“Hàn lão! Kẻ này phát triển nhất định sẽ là một nhân tố không ổn định đối với đại kế của chúng ta.” Nheo mắt nhìn theo đoàn xe ở phương xa, Khai Lượng ghé vào người Bất Động tôn giả lão già âm trầm nói.
“Ta cũng có cùng suy nghĩ đó!”
“Vậy sao không nhân cơ hội?”
“Hắn rất mạnh, nếu dùng toàn lực ta không đủ tự tin có thể để hắn nằm lại chỗ này, kể cả thêm vào hai ngươi cũng thế.” Hàn Sơn nhắm mắt nói, khuôn mặt lão co giật chứng tỏ điều vừa nói ra là nhục nhã đến cỡ nào, đường đường xếp thứ năm tại Thập Lục Tháp tôn giả lại không bằng người ta.
Khai Lượng rùng mình trước câu trả lời của Hàn Sơn, cùng hội cùng thuyền với lão già này hắn biết thực lực của lão là đáng sợ đến nhường nào, đều là Cường Giả cửu cấp nhưng nếu là hắn so chiêu với lão già này thì sợ rằng tiếp không nổi ba chiêu là đã quy thiên, Hàn Sơn lão già này là một tên Bá Chủ đấy, lão đã làm chủ đạo của mình, nội khí càng là khủng bố có xu thế ngưng “thủy”, lại nói tiếp lão còn là võ học tông sư sỡ hữu thánh khí có thể đứng ngang hàng với ma khí, phật khí bên kia… vậy thì sao… lão là vừa tự nhận không chắc có thể đánh bại Ma Tôn mà nghe trong khẩu khí còn là nhược hơn người ta… nghĩ đến khi nãy còn đang suy tính động thủ so găng với Ma Tôn mà Khai Lượng sợ run lên.
“Ma tu không hề đơn giản, ma công của kẻ này sợ rằng là chí cực võ công cho nên thực lực của hắn mới biến mạnh đến vậy, sự tình của hắn ta đã điều tra kỹ càng, hắn có một loại bí pháp giúp hắn tăng mạnh thực lực lên gấp bội lần khiến đối phương không kịp trở tay, ma khí lại quỷ dị không thể dùng thói đời đến bình xét, nếu đã không chắc chắn thì chúng ta sao lại phải phí sức trở mặt với hắn vào lúc này?” Hàn Sơn tĩnh tâm trở lại vuốt chòm râu dài cười nói đầy cơ trí.
“Vậy chẳng lẽ để hắn nhảy nhót như thế sao?” Khai Lượng hậm hực không phục.
“Hắc hắc… chúng ta không trị được hắn cũng chưa chắc là người khác không trị được, Độc Cô gia chúng ta tích lũy hùng hậu vượt xa tầm tưởng tượng của ngươi.” Hàn Sơn quét mắt đến Khai Lượng tên ngu ngốc này răn dạy xong bước đến chỗ Lâm Chí Linh.
“Tiểu thư, chuyện lần này tiểu thư cũng đã chứng kiến, kẻ này nếu còn để hắn phát triển thì sợ rằng có ảnh hưởng đến đại kế của Độc Cô gia các vị lão giả, mong rằng tiểu thư trực tiếp báo lên đại lão tổ để ngài ấy nhanh chóng làm ra quyết định.” Hàn Sơn chắp tay nói với Lâm Chí Linh đầy cung kính.
“Chuyện này là đương nhiên.”
Lâm Chí Linh lạnh lùng đáp, ánh mắt nàng không kìm được liếc về phía con đường mà đoàn xe vừa biến mất với một tia ý nghĩ lạ lùng, thế nhưng rất nhanh nàng lắc đầu xóa tan nó đi để trở về cái vẻ lạnh lùng đầy khô khốc của một tên võ giả sau đó thân hình lóe lên biến mất.
Trở lại đoàn xe, sau khi đã an tọa tại một chiếc Roll Royce sang trọng khác, Long gạt bỏ bộ mặt bất cần đời vừa thể hiện ra trước mặt ba tên tôn giả mà nhíu mày suy tư chuyện vừa diễn ra.
Khai Lượng xuất hiện khiêu khích, Truy Tiên tôn giả tập kích đánh lén và cuối cùng là Bất Động tôn giả ra tay trấn an cục diện, mọi chuyện đều diễn ra rất khớp và chắc chắn là theo kịch bản của Hàn Sơn lão già kia vậy nhưng Long vẫn thực không hiểu tại sao Khai Lượng cùng Truy Tiên lại hợp tác chấp nhận trở thành con tốt thí trong ván cờ này, nói là vì vợ của Hàn Sơn mang họ Độc Cô thì quá miễn cưỡng và suy đi tính lại vẫn chỉ có một đó chúng ba kẻ này đều thuộc về một phe, một thế lực nào đó và tám chín phần mười là có dính dáng đến Độc Cô gia.
“Chấn Thiên! Mệnh lệnh của các vị Tổ lão khi điều động ba tên tôn giả do Hàn Sơn cầm đầu là như thế nào?” Quét mắt đến Chân Thiên tôn giả, Long lạnh giọng hỏi.
Dù nghi hoặc không hiểu, Chấn Chiên lão già vẫn còn cơ trí biết gì nói ngay:
“Các vị Tổ lão ban bố mệnh lệnh thông qua đại tôn giả, nội dung cụ thể thuộc hạ không nhớ hết nhưng đại khái là để họ giữ gìn trật tự Bắc Kinh, nếu không làm được thì cũng không cần trở về… cái này cũng đủ lạ, trước giờ các vị Tổ lão phát ra mệnh lệnh đều theo dạng chiếu chỉ vô cùng uy nghiêm nhưng lần này lại tùy tiện và ngôn từ có chút… hơi côn đồ một chút… hà hà…”
“Hắc hắc” Long cười nhạt không nói, Chấn Thiên lão già này không phát hiện nhưng hắn đã tiếp xúc qua mấy lão già bất tử kia, đã hiểu được mong muốn của chúng còn không hiểu sao, Hàn Sơn lần này nếu là hắn không ra tay cũng sẽ không thể trở về được Thập Lục Tháp được nữa, coi bộ mấy lão già trong tháp tựa theo hắn quấy động phong vân giang hồ sẵn chuẩn bị một đợt thanh tẩy Thập Lục Tháp, máu đã định chắc chắn phải đổ.
“Nguyên Thủy tôn giả! Ngươi cùng mười tên Thần Vệ trực tiếp giám sát hành động của Hàn Sơn ba tên kia.” Long lạnh nhạt nói.
“Đã rõ.” Nguyên Thủy tôn giả cúi đầu nhận mệnh.
“Đến Lâm gia!”
Đoàn xe trực chỉ Lâm gia phủ đệ tiến đến.
Lâm gia…
Toàn cảnh Lâm gia có thể nói đã khác xưa rất nhiều, từ sau khi đầu nhập vào một chủ tử lợi hại thì Lâm gia phát triển như diều gặp gió không một chút trở ngại, con cháu trong gia tộc có đầy đủ tài nguyên nên thực lực tăng mạnh trên diện rộng, đạo pháp càng lúc càng tinh thâm và cứ đà này thì sợ rằng chỉ vài năm nữa Dương gia là triệt để bị Lâm gia vượt mặt.
“Đứng nghiêm trang vào, các ngươi nếu kẻ nào dám làm chủ nhân phật ý thì cũng không cần cái đầu trên cổ nữa biết không?”
Tiếng quát của Lâm lão gia tử vang vọng Lâm gia đại môn, đứng xếp hàng nghiêm trang ở hai bên cửa chính là hai hàng dài con cháu Lâm gia, kẻ nào trên mặt cũng đầy lo lắng như trẻ con lần đầu vào lớp một vậy.
“Haha! Lâm gia quả nhiên đạo môn gia tộc, vừa nhìn thấy hai chữ lớn trên đại môn đã khiến bản thiếu gia hâm mộ không thôi.”
Bước vào trước là Đoàn Dự, con hàng này một khi gặp chuyện thì núp rất nhanh và những lúc thế này lại xuất hiện đầu tiên, vẫn là cái dáng vẻ tay cầm quạt phe phẩy của một tên công tử bột, hắn nghênh ngang dẫn một đám võ giả Đoàn gia bước vào Lâm gia trước để làm tiền trạm xem gia tộc này tiếp đãi chủ nhân như thế nào.
“Đoàn đại nhân hảo, chỉ cần ngài muốn thì ngay ngày mai Đoàn gia trên cánh cổng sẽ xuất hiện hai chữ còn to và khí thế hơn nhiều so với bản tộc.” Lâm lão cười tươi nịnh nọt Đoàn Dự, lão biết dưới trướng Ma Tôn thì tên thanh niên này là một trong những thân tín và nắm giữ quyền lực nhất nên ra sức lấy lòng.
“Đoàn huynh!” Lâm Phàm bước ra khỏi hàng mỉm cười cúi đầu chào Đoàn Dự, không biết từ khi nào hai tên này đã xưng huynh gọi đệ rồi.
“Hắc hắc… ta nghe nói Lâm lão đệ vừa lấy thêm một mỹ nhân về làm tứ thiếp, quả nhiên là tuổi trẻ tài cao khiến lão ca đây không thể không cam bái hạ phong.” Đoàn Dự cười lớn đưa một ngón tay cái lên trêu đùa Lâm Phàm, tên này còn trẻ mà đã một vợ, bốn nàng thiếp ngày đêm ra sức cày cấy không biết mệt mỏi.
“Nào có, nào có… đúng rồi Đoàn huynh… chủ nhân?” Lâm Phàm xấu hổ đỏ mặt, hắn lấm la lấm lét tiến đến hỏi nhỏ Đoàn Dự.
“Xảy ra ít chuyện nhưng đã xử lý xong và sẽ đến đây ngay, tính tình của chủ nhân ngươi không phải không biết cho nên Lâm gia các ngươi chỉ cần lập đại công sẽ được thưởng, chuyện thâu tóm xã hội đen Bắc Kinh đến đâu rồi?” Đoàn Dự nhắc đến công việc là quét ngay cái bộ mặt cợt nhã của mình đi mà thay vào đó là vô cùng nghiêm nghị.
“Kể từ khi”sự kiện”kia xảy ra thì Đoàn huynh cũng biết Bắc Kinh triệt để hỗn loạn, các băng nhóm lớn nhỏ mọc ra như nấm không thể kiểm soát nổi, Lâm gia cùng Huấn gia đã huy động toàn lực cũng chỉ mới ổn định và nắm chặt trong tay hai phần ba địa bàn.” Lâm Phàm cười khổ nói, làm chủ được hai phần ba địa bàn Bắc Kinh hiện tại cũng là thành công lớn của Lâm gia nhưng hắn biết vị chủ nhân kia chắc hẳn sẽ không hài lòng còn “sự kiện” mà hắn nhắc tới chắc chắn là cuộc giao chiến của Long cùng Cửu Tiêu chân nhân rồi.
Để lại một bình luận