Để Khôn Thành vừa cười vừa nói, nhưng vừa rồi ông gọi cả hai người Thạch Ái Quốc và La Bàn Hạ cùng là bí thư, thật đúng là cái miệng không tầm thường.
– Ừ… đề nghị này được đấy, chúng ta cũng không cần đi ra ngoài, cứ ngay tại căn tin ăn là được rồi.
Vì vậy mọi người lại lần nữa đi tới phòng họp, chuyện bổ nhiệm đã xong, La Bàn Hạ đảm nhận chức vụ phó bí thư chủ quản đảng vụ, nhưng những chuyện khác ông cũng có quyền giám sát, có thể nói bây giờ đã làm người đứng hàng thứ ba của thành phố Hồ Châu, chính là nhân vật vô cùng trọng yếu, trong tương lai rất có thể là Để Khôn Thành và Thạch Ái Quốc cạnh tranh với nhau, thì ông sẽ là đối tượng để bọn họ tranh thủ kéo về phe của mình.
Nghe Thạch Ái Quốc giới thiệu trước mặt mình những cán bộ trong thường ủy, trừ mình ra là mới tới, thì còn có chủ tịch Để Khôn Thành, những cán bộ khác đa phần là cán bộ có sẵn tại thành phố Hồ Châu, trong đó có một phần là cán bộ phe cánh của bí thư Tưởng Văn Sơn trước đây.
Trước khi đến, có nghe nói là Tưởng Văn Sơn bá đạo, chèn ép Thạch Ái Quốc, nhưng hôm nay thoạt nhìn qua, Thạch Ái Quốc có bị đè ép hay không bị đè ép rất khó nói, chỉ là những cán bộ của Tưởng Văn Sơn còn lưu lại thì La Bàn Hạ cảm giác dường như có một loại địch ý sâu đậm, mặc dù không xác định sự địch ý đến từ nơi nào, nhưng vẫn làm cho người ta không được thoải mái.
Trước khi đi nhậm chức, Bí thư Tỉnh ủy An Như Sơn đã mới ông đến gặp mặt nói chuyện riêng, hai người nói chuyện gần hai giờ, từ chuyện ở thành phố Bạch Sơn rồi tới Hồ Châu, An Như Sơn nói rất rõ ràng là điều La Bàn Hạ về thành phố Hồ Châu, chính là vì trợ lực cho Để Khôn Thành đang thân thế cô ở đó.
Nhưng lại cũng nói cho ông biết, hiện trạng kinh tế Hồ Châu làm cho trên tỉnh rất bất mãn, xem ra Thạch Ái Quốc cũng không phải là một người thích hợp để dẫn dắt phát triển kinh tế Hồ Châu, cho nên mới đưa ông về Hồ Châu, với những lời này, khiến cho La Bàn Hạ suy nghĩ thật lâu mà vẫn chưa thông.
Nếu trên tỉnh có cái nhìn không tốt về năng lực Thạch Ái Quốc cho nên cần ông xuống để thay thế, nhưng cũng lại nói ông đến để hổ trợ cho Để Khôn Thành phát triển kinh tế, đó là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn.
Cho nên những lời nói mâu thuẫn này cho làm cho ông bối rối không hiểu, vì cái kiểu nói dạng này mơ màng không có cho một lời hứa hẹn nào chính xác cả…
Cuộc họp mặt thường ủy chỉ có ngắn gọn trong 10 phút, chỉ là giới thiệu mọi người cho La Bàn Hạ nhận biết, sau khi thường ủy hội tản ra, Thạch Ái Quốc, mời La Bàn Hạ, Để Khôn Thành, Cổ Thanh Sơn, cùng với trưởng thư ký Đào Thành Quân ở lại có việc trao đổi.
– Sở dĩ mời mọi người ở lại có việc trao đổi về vấn đề điều chỉnh cán bộ, là vì sắp tới cuối năm rồi, để không ảnh hưởng đến công tác năm sau, vốn là chuyện này phải tiến hành sớm rồi, nhưng vì phải chờ trên tỉnh bổ sung cho đầy đủ các vị trí lãnh đạo của thành phố cho nên chậm trễ, hôm nay đồng chí La Bàn Hạ đã đến nhậm chức xem như là đã đủ người, như vậy chúng ta có thể nói tạm thời mang chuyện này ra thảo luận dù chúng ta còn thiếu một thường vụ phó chủ tịch, đồng chí Cổ Thanh Sơn đã dự định các cán bộ điều chỉnh đã xong, hiện tại chia mọi người một bản danh sách để xem qua, mấy ngày nữa họp lại nghiên cứu đưa ra phương án, tôi đã nói xong, các vị có ý kiến gì không?
Mặc dù mọi người đều cảm thấy rất đột ngột, nhưng không bất ngờ về chuyện này ngoại trừ chỉ có La Bàn Hạ, lần đầu tiên họp liền chuyện điều chỉnh nhân sự ra thảo luận, làm cho La Bàn Hạ có chút bối rối, ông vừa mới đến, tất cả cán bộ thành phố Hồ Châu đều chưa quen biết…
Để Khôn Thành sau khi xem xét danh sách, lửa giận thoáng cái vọt tới trên đỉnh đầu.
Đó là việc điều chỉnh cán bộ, trong đó có Khang Minh Đức, tuy ông đến Hồ Châu trong thời gian rất ngắn, nhưng đã có nghe lời đồi đại là cục trưởng cục tài chính Khang Minh Đức cùng với tân bí thư Thạch Ái Quốc bất hòa, mà tầm quan trọng của cục tài chính không cần nói thì ai cũng biết, đây chính là túi tiền, trong khi Để Khôn Thành mới tới trong thời gian ngắn như vậy, thuộc hạ còn chưa có chọn lựa được người thích hợp, mà bây giờ đã điều chỉnh cục trưởng cục tài chính thì đó đương nhiên sẽ là người của Thạch Ái Quốc rồi, nghĩ tới đây khi Để Khôn Thành ở bên trong càng thêm bực tức.
– Bí thư Thạch, trong danh sách này… các chức vị đều cần phải điều chỉnh sao?’
Dù sao Để Khôn Thành đến cùng kinh nghiệm vẫn chưa sánh bằng, nhịn không được liền hỏi một câu.
– Đúng vậy… đây là những chức vị cần phải điều chỉnh, có thể nói tình hình cán bộ vừa qua rất nghiêm trọng đã làm trở ngại sự phát triển kinh tế, nếu không điều chỉnh cũng khó mà có đổi mới.
Thạch Ái Quốc uống một ngụm trà nói.
– Tôi không phải ý tứ này, ý của tôi là danh sách này đã định trước là do ai lập ra, có phải là do bí thư họp lại đề xuất hay là tự quyết định?
Để Khôn Thành thật sự là nhịn không được, nghi ngờ hỏi Thạch Ái Quốc, rõ ràng là đang chất vấn tính hợp pháp của bản danh sách này.
La Bàn Hạ là một chính trị gia lão luyện, không nói hỏi gì thêm, do Để Khôn Thành chất vấn Thạch Ái Quốc nên làm cho không khí của phòng họp chợt trầm trọng lên.
Đào Thành Quân nhìn thấy Thạch Ái Quốc cầm chặt cái ly trà trên tay dần dần da tay đã tái nhợt, cũng biết trong lòng của ông rất phẫn nộ, mặc dù Đào Thành Quân không có đem cái danh sách điều chỉnh cán bộ trước đó để cho Để Khôn Thành xem qua, nhưng chuyện quản cán bộ là do đảng ủy, Để Khôn Thành là thư ký đi theo Bí thư tỉnh ủy đã nhiều năm như vậy thì cũng phải biết cái quy tắc ngầm này chứ, nhưng lại ra mặt phản ứng cùng bí thư thành ủy, đây là ý gì?
– Danh sách này là do tôi sắp xếp và đã được bí thư Thạch đồng ý, hôm nay lấy ra cho các vị xem, mục đích cũng là muốn nghe qua ý kiến các vị, có vấn đề nào không đồng ý thì nói ra, dù sao đây cũng chưa phải là biểu quyết sau cùng, vẫn còn có thể sửa chữa…
– Chủ nhiệm Cố *, ý của ông danh sách này chỉ mới là một bản dự thảo đúng không? Chúng ta có thể thay đổi?
Để Khôn Thành liền đem đầu mâu nhắm qua Cổ Thanh Sơn, nhưng rõ ràng trong giọng nói rất là bất mãn.
– Đương nhiên… nếu như Để chủ tịch có ý kiến, hoàn toàn có thể một lần nữa làm lại danh sách khác, với tư cách là chủ nhiệm tổ chức cán bộ, đây là chức trách nhiệm vụ của tôi, còn các lãnh đạo có đồng ý hay không, đó là quyết sách của các người.
Cố Thanh Sơn tức giận, vì Để Khôn Thành hùng hổ dọa người không chút kiêng kỵ lời nói có thái độ rất phản cảm, cho nên trong lời nói cũng không có lưu lại mặt mũi.
– Cố chủ nhiệm… tôi cũng không có muốn nhúng tay vào công tác tổ chức của ông, nhưng dầu gì tôi cũng là phó bí thư đảng ủy, tôi cũng phải có quyền biết chuyện về cái danh sách này từ căn cứ cái gì mà lập ra? Vì sao mà những cán bộ này cần điều chỉnh phải không?
Để Khôn Thành hỏa khí từng chút một chậm lại, nhưng giọng nói vẫn bất thiện.
– Chủ tịch Để… tôi làm công tác tổ chức cán bộ gần mười năm, công việc này cùng những loại công việc khác bất đồng, chủ tịch nếu có hứng thú, tôi có thể gặp riêng chủ tịch để giải thích, công tác tổ chức có phương pháp đặc thù riêng, tôi cũng căn cứ theo những trình tự mà định ra cái danh sách này.
– Được rồi Cố chủ nhiệm, tôi sẽ gặp ông để cùng trao đổi một chút.
Để Khôn Thành cũng không nói dài dòng thêm nữa…
– Vậy hôm nay chúng ta nói tới đây thôi, các vị cứ xem thật kỹ danh sách này, có đề nghị hay ý kiến gì thì cho tôi biết sớm, vì chỉ có tầm hơn một tháng nữa thì bước sang năm mới rồi, tôi hy vọng tại chuyện này sẽ hoàn thành xong trong cuối năm na, thành phố Hồ Châu nếu còn chậm trễ thì không dậy nổi đâu.
Thạch Ái Quốc âm trầm nói xong, thì dẫn đầu đi ra ngoài trước.
La Bàn Hạ đứng lên, hướng về phía Cổ Thanh Sơn cùng Đào Thành Quân gật đầu cũng đi ra ngoài.
Trở lại phòng làm việc của mình, La Bàn Hạ để laptop lên bàn, nhớ tới tình cảnh vừa rồi.
‘Đây là ý gì? Chẳng lẽ tài nghệ của một thư ký đã được Bí thư tỉnh ủy bồi dưỡng nhiều năm lại thiếu kiên nhẫn như vậy?
La Bàn Hạ trong lòng suy nghĩ vừa rồi Để Khôn Thành thể hiện, nếu như Để Khôn Thành mới vừa rồi biểu diễn chỉ là để chọc giận Thạch Ái Quốc, như vậy thì mục đích của Để Khôn Thành đã đạt được, còn nếu như Để Khôn Thành còn muốn đạt tới mục đích khác, rất hiển nhiên đây là ngu xuẩn đấy, nhưng nếu như chỉ là chọc giận Thạch Ái Quốc, đối với chính Để Khôn Thành có ích lợi gì chứ?
Cùng lúc đó, Cổ Thanh Sơn và Đào Thành Quân cùng nhau đến phòng làm việc của Thạch Ái Quốc.
– Bí thư, thấy rõ là sự điều chỉnh nhân sự lần này đụng chạm đến rất nhiều người a, chuyện vừa rồi cũng đã chứng minh, có không ít người đã đứng ngồi không yên, sẽ có những người quy hàng đầu nhập về phía chúng ta, chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn trước.
Vừa vào cửa phòng, Cổ Thanh Sơn không che giấu chút nào đem lo lắng của mình nói ra.
(Trưởng phòng Cổ thay bằng chủ nhiệm Cổ…)
– Lão Cố ông nói không sai, như vậy đi, vẫn còn ứng cử viên viện kiểm sát chưa có, ông phải tính toán sắp xếp nhanh đi, sau lần hội ý về cái danh sách này, chắc chắn cán bộ thành phố Hồ Châu sẽ rúng động, điều chỉnh cán bộ là một vấn đề khó khăn không nhỏ, chúng ta phải làm cho tốt trận đánh ác liệt quan trọng này.
Cổ Thanh Sơn, Thạch Ái Quốc và Đào Thành Quân bàn chuyện cũng không lâu, xem ra ba người đã thống nhất ý kiến, nhưng chỉ mới có ba phiếu vẫn còn thiếu rất nhiều, do đó còn phải có được thêm người của ban thường ủy ủng hộ mới chắc chắn được.
Quả nhiên, trên chốn quan trường thì không có cái gì là bí mật, về nội dung cuộc họp hội ý danh sách điều chỉnh cán bộ giữa Để Khôn Thành và Cổ Thanh Sơn, Thạch Ái Quốc tranh chấp rất nhanh truyền ra ngoài.
Buổi trưa tổ chức buổi cơm đơn giản tiếp đón La Bàn Hạ rất náo nhiệt, Cổ Thanh Sơn hay là Để Khôn Thành, bọn họ vừa nói vừa cười, hoàn toàn không giống như là buổi sáng vừa mới phát sinh xung đột, thật ra đây mới là chính trị gia thành thục, phải phù hợp với quy tắc đấu tranh quan trường, ai phá hủy quy tắc này trước, thì đồng nghĩa sẽ bị nốc – ao trước, đây là quy tắc…
– La bí thư, em mời anh một ly, chúng ta về sau sẽ trở thành hàng xóm thân cận với nhau rồi.
– Vậy sao? Đến giờ thì tôi mới biết đấy.
Hà Ly Ly với tư cách cục trưởng cục văn hóa thông tin thành phố mới rượu La Bàn Hạ, cô vẫn có bộ dạng thùy mị xinh đẹp thường ngày, dưới thời Tưởng Văn Sơn là người tâm phúc của lão ta, theo như lời đồn đại thì Hà Ly Ly cũng nằm dưới háng của Tưởng Văn Sơn rất lâu rồi, nhưng ai cũng không có chứng cớ, nói về nhan sắc của Hà Lị Lị, thì cô nếu muốn có một chân với Tưởng Văn Sơn thì cũng là điều quá bình thường.
Cô mặc bộ váy đen áo sơ mi trắng công sở, phía trên là một đôi bầu vú kiên đĩnh, phía dưới lộ ra một đôi chân thon thẳng tắp đầy đặn mượt mà, cái mông no tròn to lớn phình hướng về phía sau nhếch lên với cái váy bó sát người, làm cho người ta dễ nóng cả người lên khi tưởng tượng ra một người đàn bà gợi cảm mê người đầy mị lực đang trần truồng chổng cái mông lên mời mọc ánh mắt của đàn ông…
Mọi người đều đũa dừng lại, nhìn Hà Ly Ly đang hướng về phía La Bàn Hạ mời rượu.
– Vừa rồi lúc người nhà của anh thu dọn nhà ở, thì ra là kế bên nhà em, có gặp con gái của anh thật là xinh đẹp, có cùng cô ấy trò chuyện một hồi, thật sự là khiến người ta hâm mộ ah.
– Ha ha, Hà cục trưởng quá khen, nó đi du học nhưng bây giờ đã trở về trong nước để gây dựng sự nghiệp rồi.
La Bàn Hạ khẽ cười nói.
Thật ra thì câu nói của Hà Ly Ly bất quá đây chỉ là một câu nói xã giao bình thường thôi, nhưng khi lọt vào trong lỗ tai những người đang ngồi ở đây thì là khác rồi.
Cổ Thanh Sơn quan sát Hà Ly Ly biểu diễn, những người khác cũng đang nhìn, bí thư Uông Minh Hạo của ban kỷ luật thanh tra thì thấy Hà Ly Ly giống như là nô tài, nhưng ông cũng phải thừa nhận, Hà Ly Ly nắm bắt cơ hội rất tốt.
– Cố chủ nhiệm, lần này điều chỉnh cán bộ, có thể quan tâm đến bên kỷ ủy của tôi, tôi cũng muốn giúp đỡ cho một vài cán bộ kỷ ủy đi ra ngoài nhận công tác, vì đặc thù công việc nên nếu cứ ở trong kỷ ủy thì rất khó thăng tiến, như vậy thì cũng có thể trợ giúp thêm cho ban kỷ luật thanh tra trong công tác ah.
Uông Minh Hạo chủ động đến gần bên người Cổ Thanh Sơn nói.
– Uông bí thư, chuyện này không thành vấn đề, cán bộ kỷ ủy cũng là cán bộ của đảng, nguyên tắc của chúng ta là nhiều cương vị, nhiều địa vực thay phiên, tuyển chọn cán bộ có năng lực làm việc, nếu không có năng lực thì loại bỏ ra, đây là quy tắc sử dụng cán bộ.
Để lại một bình luận